Nghị lực phi thường của cô bé chỉ có 1 bàn tay do di chứng chất độc màu da cam

Tạo hóa khắc nghiệt đã lấy đi của cô rất nhiều thứ. Nhưng còn lại đó vẫn là tình yêu, là nghị lực vượt lên nghịch cảnh, là bàn tay duy nhất cử động được để viết…
Cô bé ấy có một nụ cười không tròn, cũng chẳng có một thân thể bình thường như bao đứa trẻ khác. Dù đã 17 tuổi nhưng cô vẫn chỉ mang hình hài của cô bé 7 tuổi.

Bàn tay nhiệm màu

Ngôi nhà nhỏ ở thôn Lộc Hạ, xã An Thủy (Huyện Lệ Thủy, Quảng Bình) nằm bên dòng sông kiến giang thơ mộng Hiền Hòa, đấy là nơi mà Lê Thị Mỹ Hòa (22 tuổi) cất tiếng khóc chào đời trong niềm vui khôn tả của cha mẹ. Nhưng nghiệt ngã thay, di chứng của chất độc da cam đã khiến cô chẳng được mang đầy đủ dáng người. Trên chiếc giường, nơi đã biết bao năm qua trong hình hài của một cơ thể không lành lặn, cứ trở gió lại đau nhức nhối nhưng cũng chính trên chiếc giường ấy, Hòa đã thắp lại một niềm tin, một nghị lực chẳng ai sánh bằng.

Lê Thị Mỹ Hòa vẫn không chấp nhận được việc mình mãi mãi là gánh nặng của gia đình. Thấy có khách vào thăm, Hòa nhoẻn miệng cười, cái cười không tròn vẹn mà cứ méo xệch xoạc đi. Nắm chặt lấy tay tôi bằng một bàn tay duy nhất còn cử động được, cô đưa tôi xem những chiếc mũ len tự tay đan được, rồi tự hào khoe: “Em tự đan hết đó. Mùa rét năm trước em đã bán được mấy cái mũ rồi đó!”. Thấy tôi mân mê những tấm khăn được đan từ đôi tay không lành lặn, vẫn còn mắc nhiều mắt lỗi, Hòa lại cười, đôi mắt lấp lánh dòng cảm xúc nghẹn ngào. Chị Hiền, người mẹ tảo tần của Hòa chia sẻ với chúng tôi: “Cháu biết có người trong làng giỏi đan len nên xin vợ chồng tui cho cháu đi học. Chỉ học đúng hai ngày về rồi cháu tự mày mò, đến chừ thì đan thành thạo lắm!”. Có những đêm trở gió, không ngủ được, Hòa lại mang len ra đan như một cách để quên đi những đau đớn đang hành hạ thân xác còm cõi của mình. Nhìn con như thế, lòng người làm cha làm mẹ nào ai cầm được.


Hòa đã vượt qua bao vất vả và đau đớn để đến trường, học đọc học viết.

Chị Hiền kể chuyện, thi thoảng lại lấy tay khe khẽ lau vội những giọt nước mắt như sợ con mình nhìn thấy. Thân hình không được lành lặn của Hòa nằm bất động ở một góc giường, nhưng nhìn cánh tay phải vẫn cố nắn nót từng nét chữ mới thấy hết nghị lực của một học sinh khuyết tật không chấp nhận sự sắp đặt bất công của số phận. Ngày lại ngày, bất kể ốm đau hay khỏe mạnh, bàn tay ấy vẫn miệt mài bên từng trang giấy trắng, vẫn cần mẫn nâng niu từng sản phẩm thủ công do chính sức mình làm ra, đôi bàn tay ấy còn học cách làm thơ, tập vẽ. Những bức vẽ của Hòa còn mộc mạc, đơn sơ nhưng chất chứa quá nhiều nỗi niềm khắc khoải khi đâu đâu trong bức tranh cũng thấp thoáng bóng dáng của bom đạn, của mất mát và cả những dòng sông bị ô nhiễm.

Nhưng hành trình để bàn tay diệu kỳ ấy viết được con chữ không phải đơn giản, những tháng ngày đầu tiên tiếp cận với cái chữ, con số thật sự khó khăn, nhất là đối với một đứa trẻ bị bại liệt toàn thân như Hòa. Chị Hiền mẹ của Hòa rưng rưng nhớ lại. Đó là một ngày mùa đông các đây gần mười năm, xuất hiện trước cửa phòng thầy thầy giáo Phạm Văn Hiệu, Giám đốc Trung tâm giáo dục trẻ khuyết tật Lệ Thủy là một cặp vợ chồng chừng 40 tuổi, khuôn mặt đen sạm vì nắng gió và khắc khổ, trên tay bồng một đứa trẻ tật nguyền. Cả thân hình chỉ dài chừng 80 cm, đầu phình to, chân tay co quắp lại vì bại liệt lâu năm. Năm đó, Hòa tròn 12 tuổi nhưng cơ thể chẳng khác đứa trẻ tròn 1 tuổi là bao. Và câu chuyện đầy nước mắt được kể ra, nhưng thầy hiệu trưởng chẳng dám chắc được liệu đứa trẻ tật nguyền ngày ấy có thể học được không nên chưa dám đưa ra lời hứa. Rồi một chiều, thầy Hiệu nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ, khi đầu dây bên kia, một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chắc nịch quyết tâm: “Thầy ơi! Xin thầy cho em được đi học!”. Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa hai thầy trò càng khiến thầy giáo Phạm Văn Hiệu mãi mãi không thể quên, nghe cuộc điện thoại ấy xong, thầy hiệu nhớ lại đứa trẻ tật nguyền có đôi mắt to tròn, và thầy Hiệu hiểu rằng cô bé này có một nghị lực phi thường và một quyết tâm được đến trường không gì lay chuyển được. Rồi chẳng mấy ngày sau Hòa được đi học.

Nhưng vì điều kiện đi lại khó khăn, sức khỏe của Hòa lại đau ốm liên miên nên đầu năm học 2008 – 2009, Trung tâm giáo dục trẻ khuyết tật Lệ Thủy đã bố trí cô giáo Nguyễn Thị Phương Lan đến trực tiếp dạy học cho Hòa tại gia đình, mỗi tuần một buổi. Những tháng ngày đầu tiên ấy thấm đẫm mồ hôi lẫn nước mắt. Hòa phải nằm nghiêng trên chiếc bàn hoặc dưới sàn nhà. Khó khăn nhất vẫn là phần học viết. Phải mất nhiều thời gian Hoà mới cầm được bút và sử dụng được nét bút. Cả thân hình và sách vở đều phải đặt trên một mặt phẳng nên để viết được tròn chữ đã khó, để chúng nghe theo sự chỉ đạo của bàn tay, để ngay hàng, thẳng lối càng khó khăn hơn. Những ngày trời nắng như đổ lửa, bên trang vở, Hòa vẫn miệt mài luyện chữ. Đôi môi Hòa mím chặt, đôi bàn tay không lành lặn cứ vật lộn với từng nét chữ. Nhìn cô gái đầm đìa mồ hôi, cả cô giáo lẫn ba mẹ em đều không cầm được nước mắt. Hòa tiếp thu khá nhanh bài giảng của cô giáo nên chỉ sau ba tháng đã nắm được âm, vần, chữ cái, biết ghép âm với vần để tạo thành tiếng khá thành thạo. Có công mài sắt, có ngày nên kim”, sau một thời gian cả cô và trò miệt mài luyện chữ, cuối cùng, Hòa cũng đã viết được chữ, những nét chữ tròn trịa, chân phương mà như lời thầy Phạm Khắc Hiệu, đó là “những nét chữ nhiệm màu từ đôi bàn tay diệu kỳ viết ra”.

Cây nến cong cháy ngọn lửa thẳng

Với khả năng tiếp thu bài khá nhanh nhạy cùng sự nỗ lực không ngừng, theo đánh giá của các thầy cô giáo trực tiếp giảng dạy thì Hòa là học sinh giàu chí tiến thủ. Còn nhớ khi năm học 2011 – 2012 kết thúc, Hòa thừa điểm để lên lớp 5 nhưng chính Hòa đã chủ động xin thầy Phạm Văn Hiệu được học lại thêm một năm lớp 4. Vì mắt nhìn xa hơi khó khăn nên Hòa được cô giáo Nguyễn Thị Phương Lan và đến sau này là cô giáo Phan Thị Loan “đặc cách” nằm ngay trên bàn dạy của cô để học. Học chữ rồi đến học làm toán và dần dần, Hòa tiếp cận được với tất cả các môn học có trong chương trình tiểu học dành cho học sinh bình thường. Cái cảnh một học sinh nằm học trên bàn giáo viên dường như là một điều quá đỗi lạ lẫm, nhưng với các giáo viên ở đây thì điều đó gần như thật giản dị, bởi ở đó chứa đựng cả một tình thương bao la, cả nỗi cảm thông và trân trọng với nghị lực của một cô bé tật nguyền.


Thương con, cha của Hòa đã tạo ra một chiếc ghế để đưa con tới trường.

Bây giờ, ngoài giờ học, Hòa vẫn thường đan len như một niềm vui nhỏ bé của mình. Hòa bảo: “Em muốn được học may vá, được học thêu, học đan len để tự nuôi sống bản thân. Em không thể để ba mẹ nuôi em mãi được! Ba em nói là cả ông bà nội của em đều từng tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, có phải vì rứa mà em bị di chứng chất độc da cam nên em mới bị như ri không hè?”, câu hỏi hồn nhiên của em mà cứ như một nhát dao xoáy vào những trái tim đa cảm đầy đau đớn. Chúng tôi hiểu rằng, bên trong thân thể không vẹn toàn ấy là một ý chí không bao giờ chấp nhận sự sắp đặt đến trớ trêu của số phận.

Nghe Hòa kể về những ước mơ, những lần vượt qua nỗi vất vả và chiến thắng nghịch cảnh của mình, chúng tôi lại thấy thắp lên một niềm tin mãnh liệt rằng, dù không ai sinh ra được quyền chọn lựa cho mình được làm một “ngọn nến thẳng” nhưng chính sự nỗ lực của bản thân cùng sự thương yêu của gia đình, thầy cô, cô học trò tật nguyền Lê Thị Mỹ Hòa sẽ như “một ngọn nến dù cong đến mấy thì ánh lửa nó vẫn vươn lên đứng thẳng”.

Hữu Cường

Post a Comment

Tin liên quan

xa-hoi 5499279115045939028

Bài mới nhất

Bài nổi bật

Đọc tin Quảng Bình qua Email

Liên hệ với chúng tôi

Name

Email *

Message *

Bài viết cũ

item